vatlythpt

M

Bài học cuộc sống

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2008
Bài học từ loài ngỗng
Vào mùa thu, khi bạn thấy bầy ngỗng bay về phương nam để tránh đông theo h́nh chữ V, bạn có tự hỏi những lư lẽ khoa học nào có thể rút ra từ đó? Mỗi khi một con ngỗng vỗ đôi cánh của ḿnh, nó tạo ra một lực đẩy cho con ngỗng bay ngay sau nó. Bằng cách bay theo h́nh chữ V, đàn ngỗng tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một.
Khi là thành viên của một nhóm, người ta cùng chia sẻ những mục tiêu chung, người ta sẽ đi đến nơi họ muốn nhanh hơn và dễ dàng hơn bởi v́ họ đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.
Mỗi khi một con ngỗng bay lạc khỏi h́nh chữ V của đàn, nó nhanh chóng cảm thấy sức tŕ kéo và những khó khăn của việc bay một ḿnh. Nó sẽ nhanh chóng trở lại đàn để bay theo h́nh chữ V như cũ, và được hưởng những ưu thế của sức mạnh từ bầy.
Nếu chúng ta cũng có sự cảm nhận tinh tế của loài ngỗng, chúng ta sẽ chia sẻ thông tin với những người cũng đang hướng đến cùng một mục tiêu như chúng ta.
Khi con ngỗng đầu đàn mỏi mệt, nó sẽ chuyển sang vị trí bên cánh và một con ngỗng khác sẽ dẫn đầu.
Chia sẽ vị trí lănh đạo sẽ đem lại lợi ích cho tất cả, và những công việc khó khăn nên được thay phiên nhau đảm nhận.
Tiếng kêu của bầy ngỗng từ đàng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.
Những lời động viên sẽ tạo nên sức mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay v́ để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền miên.
Cuối cùng, khi một con ngỗng bị bệnh hay bị thương và rơi xuống, hai con ngỗng khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con ngỗng bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến chừng nào con bị thương lại có thể bay được hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác để tiếp tục bay về phương nam.
Nếu chúng ta có tinh thần của loài ngỗng, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau khi có khó khăn.
Lần sau có cơ hội thầy một đàn ngỗng bay, bạn hăy nhớ...
Bạn đang hưởng một đặc ân khi là thành viên của một nhóm.

Biết và không biết
Chuyện kể rằng có một đứa học trò nghỗ nghịch đã hỏi thầy giáo đường đến thiên đàng dài bao xa.
-Rất tiếc ,tôi không biết - Người thầy bình thản trả lời.
-Không biết ư? Thế tại sao người ta phải trả tiền cho thầy về điều thầy không biết?
-Nếu tôi được trả tiền cho những gì tôi không biết thì có lẽ tôi đã giàu to rồi. Tuy nhiên,người ta chỉ trả tiền cho một số rất ít kiến thức mà tôi biết được!

Cây phiền muộn
Tôi thuê một người thợ đến chỉnh sửa lại hệ thống điện và một số vật dụng trong nhà. Sau khi kết thúc ngày làm việc đầu tiên đầy mệt nhọc với cả giờ đồng hồ loay hoay cùng bánh xe xì lốp, cái máy khoan bị hỏng và cái xe "cổ lổ sĩ " không chịu nổ máy, anh ấy cũng chịu để tôi chở về nhà. Khi về đến gần cửa nhà, anh dừng lại trước một cái cây nhỏ, lấy hai tay chạm vào phần ngọn của nhánh. Đến lúc mở cửa ra thì trông anh như thay đổi hoàn toàn. Cái gương mặt rám nắng ấy tươi hẳn lên. Anh ôm chầm lấy hai đứa con và ôm hôn vợ mình. Khi anh tiễn tôi về ngang qua cây nhỏ ấy, lòng tò mò trong tôi lại nổi lên. Tôi hỏi anh về những gì mà mình vừa thấy lúc nãy.
- Ồ, đó là cây phiền muộn của tôi đấy! - Anh trả lời - Tôi biết mình sẽ không tránh khỏi những rắc rối trong nghề nghiệp nhưng chúng không phải dành cho gia đình tôi, vợ và con tôi. Cho nên tôi để chúng lên cái cây ấy khi trở vào nhà và bảo Chúa hãy chăm nom chúng giùm. Sáng hôm sau tôi lại lấy chúng ra. Điều vui nhất là... - anh cười hóm hỉnh - lúc đó những thứ khó chịu ấy không bao giờ còn lại nhiều như lúc tôi treo chúng lên hôm trước nữa.

Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ
Chúng ta thường tự nhủ rằng cuộc sống sau này rồi sẽ tốt hơn. Chúng ta kết hôn , có con cái, rồi hãy tính đến chuyện hưởng thụ. Sau đó chúng ta lại thấy mấy đứa nhóc còn nhỏ quá, chúng ta sẽ an tâm hơn khi chúng lớn lên. Và rồi sau đó chúng ta thấy thật khó để nuôi dạy một đứa con ở tuổi dậy thì. Khi chúng trưởng thành , cuộc sống chúng ta mới xong nhiệm vụ. À, ,mà bao giờ chúng ta mới đi chơi xa ? Đợi đến khi nhà cửa sắm đầy đủ, hay là lúc ta về hưu? Sự thật là chẳng có thời điểm nào tốt để tận hưởng cuộc sống hơn là chính giây phút này. Nếu không phải bây giờ thì là khi nào? Cuộc sống của bạn sẽ luôn đầy những thách thức. Cách tốt nhất là hãy luôn chấp nhận nó và tận hưởng cuộc sống dù có bao nhiêu khó khăn. Hãy trân trọng từng giây phút của bạn và càng phải trân trọng hơn những giây phút mà bạn chia sẻ với ai đó.
Vì vậy, hãy ngừng ngay việc chờ đợi cho đến khi bạn mua được nhà được xe, cho đến khi con cái bạn lập gia đình, cho đến khi ta học xong, cho đến khi hiảm được 4 cân, cho đến khi ta kết hôn, cho đến khi ta về hưu, đến hè , đến đông, đến xuân, đến thu.....
Cho đến khi bạn chết..
Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ để tận hưởng cuộc sống cả. Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải llà một điểm đến. Vậy hãy làm việc hăng say như thể bạn không cần tiền. Hãy yêu như thể bạn chưa từng bị tổn thương. Và hãy nhảy múa như thể chẳng có ai nhìn.

Chúng ta thật giầu có
Chúng ta sinh ra có Hai Mắt đằng trước thì chúng ta không lên luôn nhìn lại phía sau mà là nhìn xem có gì đang dợi chung ta ở phía trước
Chúng ta sinh ra có Hai Tai : một bên phải một bên trái , để chúng ta nghe được hai phía, nghe được cả lời khen va lời chê.
Chúng ta sinh ra có Bộ Não được giấu trong một hộp xương , dù chúng ta có nghèo về vật chất đến đâu , chúng ta vẫn giầu vì không ai lấy đi được những gì trong bộ não của chung ta - những thứ ấy quý hơn cả vàng bạc và trang sưc mà bạn có.
Chúng ta sinh ra có hai mắt, hai tai , nhưng chỉ có một cái miệng. Hẳn bạn biết tại sao chứ ? Vì miệng lưỡi là một vũ khí sắc bén , có thể làm cho nguòi khác cảm thấy yêu thương hay thù ghét . Hãy nhớ : nói ít , nghe va quan sát nhiều hơn.
Chúng ta sinh ra chỉ có một Trái Tim , nằm sâu trong lồng ngực để nhắc chúng ta hãy biết trân trọng và luôn cho đi sự thương yêu từ sâu trong lòng mình.

Đừng sợ vấp ngã !
* Đã bao lần bạn vấp ngã mà không hề nhớ ?
* Lần đầu tiên chập chững bước đi, bạn đã bị ngã.
* Lần đầu tiên tập bơi, bạn uống nước và suýt chết đuối phải không?
* Lần đầu tiên chơi bóng bàn, bạn có đánh trúng banh không?
* Không sao đâu, vì ...
+ Walt Disney từng bị tòa báo sa thải vì thiếu ý tưởng. Ông cũng nếm mùi phá sản nhiều lần trước khi tạo nên DisneyLand.
+ Lúc còn học phổ thông, Luis Pasteur chỉ là một học sinh trung bình. Về môn hoá, ông đứng hạng... 15 trong tổng số 22 học sinh của lớp.
+ Lev Tolstoy, tác giả bộ tiểu thuyết nổi tiếng Chiến tranh và hoà bình bị đình chỉ học Đại Học vì "vừa không có khả năng, vừa thiếu ý chí học tập".
+ Henry Ford thất bại và cháy túi tới 5 lần trước khi thành công.
+ Ca sĩ Opera nổi tiếng Enrico Caruso bị thầy giáo cho là thiếu chất giọng và... không thể nào hát được.
* Vậy, xin bạn chớ lo sợ thất bại. Điều đáng sợ hơn là bạn đã bỏ qua nhiều cơ hội chỉ vì không cố gắng hết mình !

Không bao giờ quá trễ để thực hiện ước mơ
Ngày đầu tiên ở trường,sau khi tự giới thiệu tên mình với bọn sinh viên chúng tôi,giáo sư đố chúng tôi tìm xem trong lớp có gì lạ.Tôi đứng lên và nhìn quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai.Tôi quay lại và nhìn thấy một bà già nhỏ bé nhăn nheo đang mỉm cười-nụ cười bừng sáng.
Bà nói :" Chào cậu trai, tên tôi là Rose, tôi tám mươi bảy tuổi.Tôi bắt tay cậu một cái được không?"
Tôi cười to và vui vẻ đáp:" Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt.
"Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này?" tôi đùa.
Bà cũng đùa lại:" tôi tới đây để tìm một ông chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc rồi nghỉ hưu và đi du lịch"
Ôi, bà hài hước thật!" tôi thật sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này
"Tôi luôn luôn mơ ước được đi học đại học và bây giờ thì tôi đi học đây"bà cụ nói.
Sau buổi học, chúng tôi đi bộ về hội quán sinh viên để làm một ly sôcôla nóng.Chúng tôi thành bạn ngay và chỉ ba tháng sau đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt.Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe những câu chuyện của "cổ máy thời gian" này,nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và triết lý thâm thúy của cuộc đời.
Trong năm học đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi,bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến bà thích ăn mặc đẹp và cởi mở trước những sinh viên tò mò muốn biết về bà
Cuối học kì chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiễc và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi.Bà được giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói.
Bà mỉm cười và bảo:"chúng ta không nên ngừng hoạt động chỉ vì chúng ta già ,thực ra chúng ta già chỉ vì chúng ta ngừng hoạt động.Có bốn bí quyết để được trẻ,hạnh phúc và thành đạt, đó là:
Bạn phải cười và phải tìm thấy một chuyện vui ,hài hước mỗi ngày.
Bạn phải có một ước mơ cho mình.Khi không còn mơ mộng nữa ấy là bạn đã chết.Có bao nhiêu người chung quanh chúng ta,tuy đi đi lại lại đó mà không biết rằng mình đã chết.
Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi với trưởng thành.Nếu bạn mười chín tuổi và sống trọn một năm,không làm ra được một sản phẩm nào cho đời bạn sẽ già đi thành một người hai mươi tuổi. Ai thì cũng phải già đi.Không cần tài năng, năng lực gì,bạn cũng già đi được.Trong khi đó bạn ko già đi mà chỉ trưởng thành,nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để trải nghiệm.
Cuối cùng phải không hối tiếc.Chúng ta không nên tiếc nuối những gì mình đã làm mà chỉ nên hối tiếc cho những gì mình chưa làm.Chỉ những người còn mang nhiều hối tiếc mới là những người sợ chết."
Rồi một cuối năm trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần,bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài.Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ,một người bạn đồng môn đã dạy cho mọi người một bài học: không bao giờ quá trễ để thực hiện ước mơ.

Nếu tôi được sống thêm một lần nữa...
Tôi sẽ mỉm cười nhiều hơn trước những bất hạnh của riêng mình, và biết im lặng chia sẻ nỗi đau của mọi người. Tôi sẽ dành nhiều thời gian để nhìn lại những hạnh phúc đang có, và bớt dằn vặt mình về những nhược điểm vốn dĩ của bản thân.
Nếu được sống thêm một lần nữa, tôi sẽ đi dạo dưới mưa nhiều hơn. Tôi sẽ trải mình nơi những thị trấn nhỏ bé và tĩnh lặng, thay vì cứ mãi trong những toà nhà cao tầng nơi các thành phố lớn.
Tôi sẽ cố gắng hiểu bọn trẻ như là chúng, và bớt sự áp đặt của riêng mình. Tôi sẽ đi thư viện, nhà sách, vào Internet tìm kiếm những kiến thức mới. Tôi sẽ thích thú với việc chơi đàn hơn là những trò chơi vô bổ và kém tư duy. Tôi sẽ dành cho gia đình mình sự âu yếm ngọt ngào hơn là những lời chỉ dạy khô khan.
Nếu được sống thêm một lần nữa, tôi sẽ quan tâm đến những điều quan trọng trong hiện tại hơn là nhớ lại những gì trong quá khứ và ngồi dự đoán tương lai. Tôi nhận thức được những giá trị sâu kín nhất tận tim mình và những nhiệm vụ của cuộc sống.
Tôi sẽ bớt cau mày và mỉm cười nhiều hơn. Tôi sẽ học cách khoan dung, mong nhận được sự khoan dung nhiều hơn và bớt đi ý nghĩ mong sự bất hạnh cho kẻ thù. Nhưng trên hết tôi sẽ không quá bó buộc mình, sẽ sống năng động hơn, sẽ giảm đi những mối do dự và thờ ơ.
Khi một ý nghĩ lớn lao hay một sự mạo hiểm đầy hào hứng trong thoáng chốc chợt đến, tôi sẽ không ngồi yên trên ghế với ý nghĩ “những điều đó chẳng có trong kế hoạch của mình”. Tôi sẽ hứng khởi đứng dậy và mạnh mẽ nói rằng: “Vâng, chúng ta hãy bắt đầu!”.

Cho ngày hôm nay
Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.
Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đă đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào hủy bỏ một hành động mà chúng ta đă làm cũng như không thể nào xóa đi một ngôn từ mà chúng ta đă thốt ra. Ngày hôm qua đă đi xa rồi!
C̣n một ngày nữa mà chúng ta không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hi vọng và việc thực hiện th́ tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù ǵ th́ nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngày trước khi nó mọc lên, vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra mà .
V́ vậy chỉ c̣n một ngày duy nhất - ngày hôm nay. Bất cứ ai cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những ǵ trải qua ngày hôm nay khiến người ta phát rồ - mà đó chính là sự hối tiếc về những ǵ đă xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những ǵ ngày mai có thể đem đến.

Quẳng gánh lo đi mà vui sống
Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả: " Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?".
"Điều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ."
Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thi tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn."
Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. "Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên."
Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn !

Suy nghĩ, tự tin, mơ ước và dám làm
Đứa bé trai 8 tuổi bước đến gần một ông già có vẻ ngoài rất thông thái rồi ngước nh́n ông nói: "Cháu biết ông là một người rất sáng suốt, uyên thâm. Ông hăy cho cháu biết về bí ẩn của cuộc sống".
Ông già nh́n đứa bé đáp: "Suốt đời ḿnh ông đă suy ngẫm rất nhiều về điều này và có thể nói gọn chỉ trong bốn chữ.
Đầu tiên là suy nghĩ. Hăy nghĩ về những giá trị mà con sống v́ chúng.
Thứ hai là tự tin. Hăy tin tưởng bản thân bằng cách dựa vào những giá trị con nghĩ rằng v́ chúng mà con sẽ sống.
Thứ ba là mơ ước. Mơ ước những ǵ có thể thành hiện thực dựa vào sự tự tin và những giá trị mà ta sẽ theo đuổi trong cuộc sống.
Và cuối cùng là dám làm. Hăy dám thực hiện để biến ước mơ thành sự thật bằng chính niềm tin và giá trị của chúng ta".
Và ông già đó chính là họa sĩ Walter E.Disney.

Tài khoản cuộc đời
Hăy h́nh dung một ngân hàng luôn ghi có vào tài khoản của bạn 86.000 đôla mỗi sáng.
Và không cho phép cộng dồn số dư hằng ngày.
Mỗi tối ngân hàng này xóa sạch số dư tồn mà bạn không dùng hết trong ngày.
Mỗi chúng ta đều có một ngân hàng như vậy.
Nó tên là thời gian.
Mỗi sáng ngân hàng này ghi có cho bạn 86.400 giây.
Mỗi tối nó xóa sạch những tài khoản mà bạn không dùng đúng đắn.
Bạn không thể quay ngược giá trị thời gian và cũng không rút lại được cho tương lai.
Bạn phải sống trong hiện tại bằng tài khoản của ḿnh một cách thích đáng cho sức khỏe, hạnh phúc và thành công.
Thời gian vẫn quay đều, không chờ ai.
Hăy tận dụng từng ngày!
  • https://www.tailieuthpt.tk/2008/04/bai-hoc-cuoc-song.html
cám ơn bạn đã quan tâm và rất vui vì bài viết đã đem lại thông tin hữu ích cho bạn.